Đường Em Đi – HOÀNG THANH TÂM và kỷ niệm với nhạc sĩ PHẠM DUY

Lẽ phải luôn là lẽ phải ngay cả khi bị mọi người chống đối; lỗi lầm luôn là lỗi lầm ngay cả khi được mọi người đồng tình — Right is right, even if everyone is against it; and wrong is wrong, even if everyone is for it.
William Penn

Hôm qua tình cờ đọc được một bài viết với tựa đề “Phạm Duy và những điều cần phải nói” của tác giả Khánh Thi trên trang blog của Hoàng Guitar . Trong đó có đăng lời nhận xét của 3 vị chức sắc trong hội âm nhạc Việt Nam nói về liveshow “Ngày trở về” của nhạc sĩ Phạm Duy, cộng thêm bài viết phản hồi của một người có nickname là Thầy Giáo Làng, và một số chi tiết bổ xung của nhạc sĩ Tô Hải , tác giả cuốn sách nổi tiếng “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn”, (Click to DOWNLOAD) đã được tủ sách Tiếng Quê Hương ở Virginia, Hoa Kỳ phát hành ngày 13/06/2009.
Sau khi đọc xong bài này, tôi đã viết một entry để nói lên ý kiến và cảm nghĩ của mình về đề tài này. Bài entry viết xong, chuẩn bị post lên blog của mình thì bà xã tôi vô tình đọc được, và khuyên tôi không nên đăng bài viết này lên, vì cô ta biết rõ tính tôi rất hay “bức xúc” với những điều “trái tai gai mắt”, và cũng vì muốn cho diễn đàn văn nghệ của NS Hoàng Thanh Tâm được “bình yên” và “sống sót” để tiếp tục “rêu rao” những “lời tình buồn” của mình cho những khán thính giả thân thương ……
Tôi đã cố “dằn lòng” suy nghĩ và cuối cùng quyết định làm một “thằng hèn”, để có thể bình yên tiếp tục với công việc “văn nghệ” của mình. Tôi đã tự “an ủi” mình là nếu được làm “thằng hèn” như nhạc sĩ Tô Hải, thì cũng đáng!
Sau khi đọc xong một phần trích đoạn trong tác phẩm “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của nhạc sĩ Tô Hải, tôi đã vô cùng kính trọng “thằng hèn” trong tác phẩm này! Kính trọng vì LÒNG CAN ĐẢM và lòng TÔN TRỌNG SỰ THẬT của tác giả “Nụ Cười Sơn Cước”. Một sự nghịch lý chưa bao giờ xảy ra trong cuộc đời tôi : KÍNH TRỌNG MỘT THẰNG HÈN, vì tôi là người rất “dị ứng” với sự hèn hạ của con người!
Để “giải tỏa” những “mâu thuẩn nội tại” của mình, tôi xin được post một đề tài chỉ hoàn toàn mang tính văn nghệ là : “Hoàng Thanh Tâm và kỷ niệm với nhạc sĩ Phạm Duy

Để tưởng nhớ bố Philip và kỷ niệm với NS Phạm Duy

Năm 2003, nhân dịp nhạc sĩ Phạm Duy cùng cả nhóm “bầu đoàn thê tử”(không có “thê”) của ông gồm Duy Quang, Tuấn Ngọc, Thái Hiền, Thái Thảo … sang Úc để trình diễn ở Sydney. Người “bạn già” Philip của tôi, một nhà báo lão thành mà tôi gọi bằng bố, người rất thân thiết và biết rõ thân phụ tôi là ông Hoàng Cao Tăng, đã mời riêng nhạc sĩ Phạm Duy đến tư gia của tôi ở Yagoona, Sydney.



Nhạc sĩ Phạm Duy


Tôi đã gặp NS Phạm Duy ngoài đời nhiều lần ở Mỹ, khi đến tư gia của ông ở Midway City, chỗ mà ông hay thích gọi là “thị trấn giữa đàng”, nơi tôi đã đưa nhạc cho Thái Hiền tập, để thu âm cho những nhạc phẩm “mới toanh” của tôi, trong đó có bài “Tháng Sáu Trời Mưa”. Ca sĩ Thái Hiền rất “chảnh”, cô mở ra xem hết những bản nhạc tôi muốn mời cô thu âm, đọc hết từng lời nhạc, rồi mới “đồng ý” nhận lời thu âm cho tôi (Đúng là con gái Phạm Duy! Không phải trả tiền là nhạc nào cũng hát!).

Cũng may cho tôi là đã “trao duyên”, không phải, “trao nhạc” đúng người, cho nên những nhạc phẩm Thái Hiền đã thu âm cho tôi, tôi đều cảm thấy thật “hài lòng”…. Có một điều mà cả tôi lẫn Thái Hiền đều không ngờ trước được là sự thành công vượt bực của “Tháng Sáu Trời Mưa”, sau khi cuốn băng nhạc “Khúc Nhạc Sầu Cho Em”, tình ca Hoàng Thanh Tâm 2 được phát hành rộng rãi ở Mỹ….

Kể từ đó tình khúc “Tháng Sáu Trời Mưa” của tôi và thi sĩ Nguyên Sa đã gắn liền với tên tuổi của Thái Hiền, và là nhạc phẩm luôn ở trên môi cô ái nữ của nhạc sĩ Phạm Duy, mỗi khi cô đi show trình diễn ….



“Đêm của Hiền” với “Tháng Sáu Trời Mưa” tại Nhà Hát thành phố 30/11/2006


Gặp lại NS Phạm Duy 16 năm sau tại ngay nhà của mình ở Sydney, cảm tưởng đầu tiên của tôi là “bố già” vẫn “sung mãn” như ngày nào trong chiếc áo blouson đỏ, dù mái tóc đã bạc phơ… Chỉ tiếc là những tấm hình kỷ niệm tôi chụp chung với 2 bố già, lại nằm trong cái computer của một “ác quỷ đầy quyền năng”, mà sau này khi tôi muốn “xin” lại, thì “ác quỷ” nói rằng đã bị “thiêu hủy theo lòng tin si” trong cái computer mất rồi?!!



Duy Quang và Hoàng Thanh Tâm tại cafe Tháng 6 năm 2004


Nhạc sĩ Phạm Duy có thể đã gây ra những điều tiếng thị phi, hoặc sai lầm, thậm chí … gian dối như chính ông đã thú nhận với cuộc đời:

… Với bao nhiêu lần gian dối
Đời vẫn ban cho ngọt bùi…Tạ ơn đời P.D

Vì dù sao ông chỉ là một người với đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố, của một con người trong cõi trần gian đầy tục lụy này. Tuy nhiên, khi tiếp xúc với ông, tôi nhận thấy ông có một đức tính mà không phải ai cũng có được, đó là ông biết quý trọng những tài năng thật sự, và không quên ơn những người đã giúp đỡ ông thuở hàn vi.

Trong căn phòng khách ấm cúng và yên tịnh, sau khoảng nửa tiếng trò chuyện cùng tôi, ông bỗng đứng dậy ngồi vào bàn computer, loay hoay một hồi, rồi ông kêu tôi lại và chỉ vào tấm ảnh của thân phụ tôi chụp chung với 2 người nữa là NS Nguyễn văn Lý và Jean Varnoux trên màn hình vi tính, và “khoe” với tôi rằng “đây là hình bố cháu trong hồi ký của bác”.



Hoàng Cao Tăng, Nguyễn Văn Lý, Jean Varnoux


Xin trích một đoạn trong hồi ký 3, chương một của NS Phạm Duy khi nói về thân phụ tôi, ông Hoàng Cao Tăng, chủ sự của Đài Phát Thanh Pháp Á thời bấy giờ:

“ … Giám Đốc Đài Pháp-Á là Jean Varnoux, người Pháp trí thức đầu hói, đối xử rất lịch sự với một cựu Việt Minh là tôi. Đó là nhờ anh bạn Hoàng Cao Tăng, chủ sự chương trình, tuy làm việc cho Pháp nhưng vẫn quý trọng những người đi kháng chiến, luôn luôn đề cao tôi với Varnoux. Anh Tăng hơn tôi 10 tuổi, tuy đã có hai vợ mà vẫn còn làm đỏm. Anh đúng là thứ công tử bột Hà Nội còn sót lại, quần áo bảnh bao, tóc dài như tóc triết gia (dân Hà thành gọi là kiểu tóc philosophe-triết gia) luôn luôn chải mượt, mặt không đánh phấn nhưng trước khi đi ngủ, anh bôi kem để giữ cho da dẻ được tốt tươi.
Đài Pháp-Á là cơ quan thông tin tuyên truyền của Pháp nhưng không bao giờ tôi bị ép buộc phải lên tiếng về chính trị. Tôi không hề phải đề cao những con bài quốc gia mà Pháp đang đưa ra lúc đó hay chửi bới Việt Minh một cách hạ cấp….”

Để đáp lại tấm thịnh tình của NS Phạm Duy, tôi không biết phải làm gì, nên đã liều lỉnh mở dàn máy vi tính cho ông nghe nhạc phẩm : “Đường em đi” của ông, mà tôi vừa thâu xong tại nhà. Thật may mắn cho tôi, ông không chê giọng hát “tài tử” của tôi mà còn khen là “có nét lắm!” và hỏi có phải tôi là người hòa âm cho bản nhạc này. Tôi đã trả lời với NS Phạm Duy là nếu tôi hòa âm được như vậy thì tôi đã … “giàu” như nhạc sĩ Tùng Châu rồi chớ không nghèo như bây giờ!

Xin mời các bạn thưởng thức nhạc phẩm “Đường Em Đi” của NS Phạm Duy qua tiếng hát của một người không phải là ca sĩ, với tấm lòng độ lượng ……

ĐƯỜNG EM ĐI
https://app.box.com/embed/swgl2ufpjx1zy3f.swf
Nhạc và Lời: PHẠM DUY
Trình Bày: HOÀNG THANH TÂM


NS Phạm Duy là một nhạc sĩ mà chữ “nổi tiếng” dùng cho ông đã trở nên quá thừa thải! Tôi không đề cập đến những thương yêu hay ghét bỏ của nhân gian, khi nói về NS Phạm Duy, hay những gì thuộc về “con người” rất “người” của ông. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến một điều mà trong tất cả chúng ta, dù thương yêu hay ghét bỏ, cũng không thể phủ nhận được là : với hơn 1000 tác phẩm đã sáng tác, trong đó có hàng trăm bản nhạc giá trị ở đủ mọi thể loại, kể cả những nhạc phẩm ngoại quốc đã được dịch sang lời Việt … Ông đã để lại một gia tài văn hóa đồ sộ cho nền âm nhạc Việt Nam, không những của riêng Phạm Duy mà còn là một di sản văn hóa chung của cả một dân tộc với hơn 83 triệu dân. Xin mượn một câu trong bài viết của Thầy Giáo Làng để kết thúc bài viết này :

… Thiết nghĩ việc đánh giá công hay tội của một con người là một việc của lịch sử, không cá nhân nào được phép nhân danh lịch sử để lên án, bôi nhọ người khác….

Và trong khi chờ đợi sự phán quyết của lịch sử, chúng ta hãy thụ hưởng và tri ân những công trình tim óc của một thiên tài đã dành hết cuộc đời của mình cho tình yêu và âm nhạc, và là chứng nhân qua bao giai đoạn lịch sử thăng trầm thấm đẩm nước mắt và xương máu của dân tộc Việt Nam.
Sài Gòn, cuối tháng 6/2009
Hoàng Thanh Tâm

Advertisements

Đường Em Đi – HOÀNG THANH TÂM và kỷ niệm với nhạc sĩ PHẠM DUY

Lẽ phải luôn là lẽ phải ngay cả khi bị mọi người chống đối; lỗi lầm luôn là lỗi lầm ngay cả khi được mọi người đồng tình — Right is right, even if everyone is against it; and wrong is wrong, even if everyone is for it.
William Penn

Hôm qua tình cờ đọc được một bài viết với tựa đề “Phạm Duy và những điều cần phải nói” của tác giả Khánh Thi trên trang blog của Hoàng Guitar . Trong đó có đăng lời nhận xét của 3 vị chức sắc trong hội âm nhạc Việt Nam nói về liveshow “Ngày trở về” của nhạc sĩ Phạm Duy, cộng thêm bài viết phản hồi của một người có nickname là Thầy Giáo Làng, và một số chi tiết bổ xung của nhạc sĩ Tô Hải , tác giả cuốn sách nổi tiếng “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn”, (Click to DOWNLOAD) đã được tủ sách Tiếng Quê Hương ở Virginia, Hoa Kỳ phát hành ngày 13/06/2009.

Sau khi đọc xong bài này, tôi đã viết một entry để nói lên ý kiến và cảm nghĩ của mình về đề tài này. Bài entry viết xong, chuẩn bị post lên blog của mình thì bà xã tôi vô tình đọc được, và khuyên tôi không nên đăng bài viết này lên, vì cô ta biết rõ tính tôi rất hay “bức xúc” với những điều “trái tai gai mắt”, và cũng vì muốn cho diễn đàn văn nghệ của NS Hoàng Thanh Tâm được “bình yên” và “sống sót” để tiếp tục “rêu rao” những “lời tình buồn” của mình cho những khán thính giả thân thương ……

Tôi đã cố “dằn lòng” suy nghĩ và cuối cùng quyết định làm một “thằng hèn”, để có thể bình yên tiếp tục với công việc “văn nghệ” của mình. Tôi đã tự “an ủi” mình là nếu được làm “thằng hèn” như nhạc sĩ Tô Hải, thì cũng đáng!

Sau khi đọc xong một phần trích đoạn trong tác phẩm “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của nhạc sĩ Tô Hải, tôi đã vô cùng kính trọng “thằng hèn” trong tác phẩm này! Kính trọng vì LÒNG CAN ĐẢM và lòng TÔN TRỌNG SỰ THẬT của tác giả “Nụ Cười Sơn Cước”. Một sự nghịch lý chưa bao giờ xảy ra trong cuộc đời tôi : KÍNH TRỌNG MỘT THẰNG HÈN, vì tôi là người rất “dị ứng” với sự hèn hạ của con người!

Để “giải tỏa” những “mâu thuẩn nội tại” của mình, tôi xin được post một đề tài chỉ hoàn toàn mang tính văn nghệ là : “Hoàng Thanh Tâm và kỷ niệm với nhạc sĩ Phạm Duy

Để tưởng nhớ bố Philip và kỷ niệm với NS Phạm Duy

Năm 2003, nhân dịp nhạc sĩ Phạm Duy cùng cả nhóm “bầu đoàn thê tử”(không có “thê”) của ông gồm Duy Quang, Tuấn Ngọc, Thái Hiền, Thái Thảo … sang Úc để trình diễn ở Sydney. Người “bạn già” Philip của tôi, một nhà báo lão thành mà tôi gọi bằng bố, người rất thân thiết và biết rõ thân phụ tôi là ông Hoàng Cao Tăng, đã mời riêng nhạc sĩ Phạm Duy đến tư gia của tôi ở Yagoona, Sydney.

Nhạc sĩ Phạm Duy


Tôi đã gặp NS Phạm Duy ngoài đời nhiều lần ở Mỹ, khi đến tư gia của ông ở Midway City, chỗ mà ông hay thích gọi là “thị trấn giữa đàng”, nơi tôi đã đưa nhạc cho Thái Hiền tập, để thu âm cho những nhạc phẩm “mới toanh” của tôi, trong đó có bài “Tháng Sáu Trời Mưa”. Ca sĩ Thái Hiền rất “chảnh”, cô mở ra xem hết những bản nhạc tôi muốn mời cô thu âm, đọc hết từng lời nhạc, rồi mới “đồng ý” nhận lời thu âm cho tôi (Đúng là con gái Phạm Duy! Không phải trả tiền là nhạc nào cũng hát!).

Cũng may cho tôi là đã “trao duyên”, không phải, “trao nhạc” đúng người, cho nên những nhạc phẩm Thái Hiền đã thu âm cho tôi, tôi đều cảm thấy thật “hài lòng”…. Có một điều mà cả tôi lẫn Thái Hiền đều không ngờ trước được là sự thành công vượt bực của “Tháng Sáu Trời Mưa”, sau khi cuốn băng nhạc “Khúc Nhạc Sầu Cho Em”, tình ca Hoàng Thanh Tâm 2 được phát hành rộng rãi ở Mỹ….

Kể từ đó tình khúc “Tháng Sáu Trời Mưa” của tôi và thi sĩ Nguyên Sa đã gắn liền với tên tuổi của Thái Hiền, và là nhạc phẩm luôn ở trên môi cô ái nữ của nhạc sĩ Phạm Duy, mỗi khi cô đi show trình diễn ….

“Đêm của Hiền” với “Tháng Sáu Trời Mưa” tại Nhà Hát thành phố 30/11/2006


Gặp lại NS Phạm Duy 16 năm sau tại ngay nhà của mình ở Sydney, cảm tưởng đầu tiên của tôi là “bố già” vẫn “sung mãn” như ngày nào trong chiếc áo blouson đỏ, dù mái tóc đã bạc phơ… Chỉ tiếc là những tấm hình kỷ niệm tôi chụp chung với 2 bố già, lại nằm trong cái computer của một “ác quỷ đầy quyền năng”, mà sau này khi tôi muốn “xin” lại, thì “ác quỷ” nói rằng đã bị “thiêu hủy theo lòng tin si” trong cái computer mất rồi?!!

Duy Quang và Hoàng Thanh Tâm tại cafe Tháng 6 năm 2004


Nhạc sĩ Phạm Duy có thể đã gây ra những điều tiếng thị phi, hoặc sai lầm, thậm chí … gian dối như chính ông đã thú nhận với cuộc đời:

… Với bao nhiêu lần gian dối
Đời vẫn ban cho ngọt bùi…Tạ ơn đời P.D

Vì dù sao ông chỉ là một người với đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố, của một con người trong cõi trần gian đầy tục lụy này. Tuy nhiên, khi tiếp xúc với ông, tôi nhận thấy ông có một đức tính mà không phải ai cũng có được, đó là ông biết quý trọng những tài năng thật sự, và không quên ơn những người đã giúp đỡ ông thuở hàn vi.

Trong căn phòng khách ấm cúng và yên tịnh, sau khoảng nửa tiếng trò chuyện cùng tôi, ông bỗng đứng dậy ngồi vào bàn computer, loay hoay một hồi, rồi ông kêu tôi lại và chỉ vào tấm ảnh của thân phụ tôi chụp chung với 2 người nữa là NS Nguyễn văn Lý và Jean Varnoux trên màn hình vi tính, và “khoe” với tôi rằng “đây là hình bố cháu trong hồi ký của bác”.

Hoàng Cao Tăng Nguyễn Văn Lý Jean Varnoux


Xin trích một đoạn trong hồi ký 3, chương một của NS Phạm Duy khi nói về thân phụ tôi, ông Hoàng Cao Tăng, chủ sự của Đài Phát Thanh Pháp Á thời bấy giờ:

“ … Giám Đốc Đài Pháp-Á là Jean Varnoux, người Pháp trí thức đầu hói, đối xử rất lịch sự với một cựu Việt Minh là tôi. Đó là nhờ anh bạn Hoàng Cao Tăng, chủ sự chương trình, tuy làm việc cho Pháp nhưng vẫn quý trọng những người đi kháng chiến, luôn luôn đề cao tôi với Varnoux. Anh Tăng hơn tôi 10 tuổi, tuy đã có hai vợ mà vẫn còn làm đỏm. Anh đúng là thứ công tử bột Hà Nội còn sót lại, quần áo bảnh bao, tóc dài như tóc triết gia (dân Hà thành gọi là kiểu tóc philosophe-triết gia) luôn luôn chải mượt, mặt không đánh phấn nhưng trước khi đi ngủ, anh bôi kem để giữ cho da dẻ được tốt tươi.
Đài Pháp-Á là cơ quan thông tin tuyên truyền của Pháp nhưng không bao giờ tôi bị ép buộc phải lên tiếng về chính trị. Tôi không hề phải đề cao những con bài quốc gia mà Pháp đang đưa ra lúc đó hay chửi bới Việt Minh một cách hạ cấp….”

Để đáp lại tấm thịnh tình của NS Phạm Duy, tôi không biết phải làm gì, nên đã liều lỉnh mở dàn máy vi tính cho ông nghe nhạc phẩm : “Đường em đi” của ông, mà tôi vừa thâu xong tại nhà. Thật may mắn cho tôi, ông không chê giọng hát “tài tử” của tôi mà còn khen là “có nét lắm!” và hỏi có phải tôi là người hòa âm cho bản nhạc này. Tôi đã trả lời với NS Phạm Duy là nếu tôi hòa âm được như vậy thì tôi đã … “giàu” như nhạc sĩ Tùng Châu rồi chớ không nghèo như bây giờ!

Xin mời các bạn thưởng thức nhạc phẩm “Đường Em Đi” của NS Phạm Duy qua tiếng hát của một người không phải là ca sĩ, với tấm lòng độ lượng ……

NS Phạm Duy là một nhạc sĩ mà chữ “nổi tiếng” dùng cho ông đã trở nên quá thừa thải! Tôi không đề cập đến những thương yêu hay ghét bỏ của nhân gian, khi nói về NS Phạm Duy, hay những gì thuộc về “con người” rất “người” của ông. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến một điều mà trong tất cả chúng ta, dù thương yêu hay ghét bỏ, cũng không thể phủ nhận được là : với hơn 1000 tác phẩm đã sáng tác, trong đó có hàng trăm bản nhạc giá trị ở đủ mọi thể loại, kể cả những nhạc phẩm ngoại quốc đã được dịch sang lời Việt … Ông đã để lại một gia tài văn hóa đồ sộ cho nền âm nhạc Việt Nam, không những của riêng Phạm Duy mà còn là một di sản văn hóa chung của cả một dân tộc với hơn 83 triệu dân. Xin mượn một câu trong bài viết của Thầy Giáo Làng để kết thúc bài viết này :

… Thiết nghĩ việc đánh giá công hay tội của một con người là một việc của lịch sử, không cá nhân nào được phép nhân danh lịch sử để lên án, bôi nhọ người khác….

Và trong khi chờ đợi sự phán quyết của lịch sử, chúng ta hãy thụ hưởng và tri ân những công trình tim óc của một thiên tài đã dành hết cuộc đời của mình cho tình yêu và âm nhạc, và là chứng nhân qua bao giai đoạn lịch sử thăng trầm thấm đẩm nước mắt và xương máu của dân tộc Việt Nam.
Sài Gòn, cuối tháng 6/2009
Hoàng Thanh Tâm

TÌNH – Tiếng hát Hoàng Thanh Tâm

Kính tặng hương hồn nhạc sĩ Văn Phụng, một người nhạc sĩ đàn anh tài hoa và khả kính!

Nhạc sĩ Văn Phụng (1930-1999)


Vẫn nhớ hoài cuộc trò chuyện với anh qua đường dây viễn liên, tại trung tâm băng nhạc Làng Văn năm 1987. Thật ngạc nhiên và bất ngờ khi chị Lan Làng Văn kêu em lại và nói nhạc sĩ Văn Phụng muốn nói chuyện với Tâm.

Không ngờ lần đầu tiên được hân hạnh nói chuyện với anh, cũng là lần cuối cùng! Vì mãi mãi em sẽ chẳng bao giờ được gặp lại anh nữa…… Nhưng kỷ niệm đẹp và ngắn ngủi đó vẫn hằn sâu trong ký ức của em…

Và hôm nay xin được viết lên những dòng tâm sự này để chia sẻ với những thính giả thân thương, về những khoảnh khắc thật dễ thương và đẹp đẽ trong cuộc đời của những nghệ sĩ chúng tôi.

Xin thắp một nén nhang để tưởng nhớ về anh, nhạc sĩ Văn Phụng, với tất cả lòng trân trọng và kính mến.
Hoàng Thanh Tâm

Nhạc và lời: Văn Phụng
Tình là một truyện muôn màu Tình là mình thành vui thật mau
Tình là một bài thơ sầu Tình là mình thành nhớ thương nhau
Tình đẹp tưạ mùa thu vàng Tình mình nhiều mộng ước mênh mang
Tình là một chuyện huy hoàng Tình là mình thành nhớ hoang mang
Yêu nhau khi xuân tươi thắm Yêu nhau trong tiếng ca tiếng đàn
Yêu nhau trong muôn tia nắng Yêu nhau trong ánh trăng mơ màng
Yêu nhau khi sương thu rơi Yêu nhau khi hoa lá xanh tươi
Yêu nhau khi mưa đông rơi Yêu nhau Yêu nhau mãi suốt đời
Ú . . . ù u, U . . . ú ù u, Ú . . . ù u, U . . . ú u ù
Tình là một chuyện âu sầu Tình làm mình nhiều nỗi thương đau
Tình là một chuyện chia lìa Tình làm mình thổn thức đêm khuya
Tình đẹp tưạ mùa thu vàng Tình là mình lệ ướt rơi tuôn
Tình là một chuyện đau lòng Tình là mình mỏi mắt chờ mong
Yêu nhau chi cho thương nhớ Yêu nhau chi khiến đôi mắt mờ
Yêu nhau sao không đi tới Yêu nhau sao đã quên nhau rồi
Yêu nhau chi cho tan mơ Yêu nhau chi cho mắt hoen mờ
Yêu nhau chi cho thương đau Yêu nhau chi cho mãi âu sầu
Ú . . . ù u, U . . . ú ù u, Ú . . . ù u, U . . . ú u ù
Đành rằng tình là âu sầu Đành rằng tình là nhớ là đau
Đành rằng tình là chia lìa Đành rằng tình là khóc đêm khuya
Đành rằng tình là ..đau buồn Đành rằng lệ mình ướt rơi tuôn
Đành rằng tình là ..đau lòng Đành rằng tình là mãi chờ mong
Nhưng sao ta mơ yêu mãi Nhưng sao ta vẫn thương nhớ hoài
Mơ yêu đương trong tia nắng Say sưa trong ánh trăng mơ màng
Bâng khuâng khi sương thu rơi Cô đơn khi hoa lá tơi bời
Lang thang khi mưa đông rơi Mơ yêu đương mơ mãi suốt đời……
Ú . . . ù u, U . . . ú ù u, Ú . . . ù u, U . . . ú u ù

TƯỞNG NIỆM – tiếng hát Hoàng Thanh Tâm

Kính tặng hương hồn anh Lợi (nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng), để tưởng niệm một nhạc sĩ tài hoa, đã đóng góp thật nhiều công lao cho nền âm nhạc Việt Nam.

Em vẫn còn nhớ rõ lời khen tặng của “bố già” Phạm Duy về nhạc phẩm “Bài Hương Ca Vô Tận” trong đêm ra mắt băng nhạc tình ca Trầm Tử Thiêng của anh năm 1986.

Và cũng nhớ mãi hình dáng và khuôn mặt khắc khổ của anh, lúc em và Nguyễn Tất Nhiên gặp anh ở khu phố Bolsa. Tấm hình này của anh, em vẫn còn giữ mãi cho đến hôm nay…


Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng 1986
(1937-2000)

Nhạc và Lời: Trầm Tử Thiêng
Trình bày: Hoàng Thanh Tâm

Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
thì hãi hùng hoàng hôn trờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay

Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu, một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, một thời yêu thiết tha…

Mang ơn em trao tình một lần
là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói
kéo ta về, về cõi hư vô……

TƯỞNG NIỆM – tiếng hát Hoàng Thanh Tâm

Kính tặng hương hồn anh Lợi (nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng), để tưởng niệm một nhạc sĩ tài hoa, đã đóng góp thật nhiều công lao cho nền âm nhạc Việt Nam.

Em vẫn còn nhớ rõ lời khen tặng của “bố già” Phạm Duy về nhạc phẩm “Bài Hương Ca Vô Tận” trong đêm ra mắt băng nhạc tình ca Trầm Tử Thiêng của anh năm 1986.

Và cũng nhớ mãi hình dáng và khuôn mặt khắc khổ của anh, lúc em và Nguyễn Tất Nhiên gặp anh ở khu phố Bolsa. Tấm hình này của anh, em vẫn còn giữ mãi cho đến hôm nay…

Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng 1986
(1937-2000)

Nhạc và Lời: Trầm Tử Thiêng

Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
thì hãi hùng hoàng hôn trờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay

Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu, một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, một thời yêu thiết tha…

Mang ơn em trao tình một lần
là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói
kéo ta về, về cõi hư vô……

VÌ TÔI LÀ LINH MỤC – tiếng hát Hoàng Thanh Tâm (DOLBY DIGITAL 5.1)

Thân tặng hương hồn thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992), người bạn vong niên của tôi, để kỷ niệm những tháng ngày rong ruổi ở Westminster, quận Cam năm 1986…


Vì tôi là linh mục, tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin lời thiếu nữ, như tin vào nước Chúa
Câu kinh sớm chữ “yêu”, câu kinh tối chữ “mê”
Nên mất mát ê chề

VÌ TÔI LÀ LINH MỤC
http://www.4shared.com/web/embed/audio/file/VH0pFP2-ba?type=MINI&widgetWidth=530&showArtwork=true&playlistHeight=0&widgetRid=177987337265
Thơ: Nguyễn Tất Nhiên
Nhạc: Nguyễn Đức Quang
Trình bày:  Hoàng Thanh Tâm

Vì tôi là linh mục, không mặc chiếc áo dòng
Nên suốt đời hiu quạnh, nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục, có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần, nên tín đồ đi hoang…


Vì tôi là linh mục, giảng lời tình nhân gian
Nên không còn tiếng khóc, nên không còn tiếng trách
Nên không biết kêu than,
Nên tôi rất bơ vơ, nên tôi rất dại khờ


Vì tôi là linh mục, không mặc chiếc áo dòng
Nên suốt đời hiu quạnh, nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục, có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần, nên tín đồ đi hoang…


Vì tôi là linh mục, tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin lời thiếu nữ, như tin vào nước Chúa
Câu kinh sớm chữ “yêu”, câu kinh tối chữ “mê”
Vẫn mất mát ê chề


Mất vì tin tín đồ là người tình, có ngờ đâu người tình là ác quỷ
Ác quỷ đầy quyền năng, giam tôi trong tín đồ
Tín đồ là người tình…
Người tình bỏ tôi đi, thiêu hủy lòng tin si
Người tình bỏ tôi đi, thiêu hủy lời kinh xưa
Người tình bỏ tôi đi, giáo đường buồn lê thê,….lời chia xa…
Vì tôi là linh mục, chưa rửa tội bao giờ
Nên âm thầm qua đời, tội ác còn trong tôi…


CODA:
Vì tôi là linh mục, vì tôi là linh mục
Người ơi một linh mục……..rất dại khờ.

Nguyễn Tất Nhiên & Hoàng Thanh Tâm in USA 1986


http://dstats.net/dstatsjs.php?file=http://www.mediafire.com/?4k3ux79ih5neyz4
document.write(dsdlcounter(dsCounter));
free counters

VÌ TÔI LÀ LINH MỤC – tiếng hát Hoàng Thanh Tâm

Thân tặng hương hồn thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992), người bạn vong niên của tôi, để kỷ niệm những tháng ngày rong rủi ở Westminster, quận Cam năm 1986…

Nguyễn Tất Nhiên & Hoàng Thanh Tâm 1986

Thơ: Nguyễn Tất Nhiên
Nhạc: Nguyễn Đức Quang

Vì tôi là linh mục, không mặc chiếc áo dòng
Nên suốt đời hiu quạnh, nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục, có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần, nên tín đồ đi hoang…

Vì tôi là linh mục, giảng lời tình nhân gian
Nên không còn tiếng khóc, nên không còn tiếng trách
Nên không biết kêu than,
Nên tôi rất bơ vơ, nên tôi rất dại khờ

Vì tôi là linh mục, không mặc chiếc áo dòng
Nên suốt đời hiu quạnh, nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục, có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần, nên tín đồ đi hoang…

Vì tôi là linh mục, tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin lời thiếu nữ, như tin vào nước Chúa
Câu kinh sớm chữ “yêu”, câu kinh tối chữ “mê”
Vẫn mất mát ê chề

Mất vì tin tín đồ là người tình, có ngờ đâu người tình là ác quỷ
Ác quỷ đầy quyền năng, giam tôi trong tín đồ
Tín đồ là người tình…
Người tình bỏ tôi đi, thiêu hủy lòng tin si
Người tình bỏ tôi đi, thiêu hủy lời kinh xưa
Người tình bỏ tôi đi, giáo đường buồn lê thê,….lời chia xa…
Vì tôi là linh mục, chưa rửa tội bao giờ
Nên âm thầm qua đời, tội ác còn trong tôi…

CODA:
Vì tôi là linh mục, vì tôi là linh mục
Người ơi một linh mục……..rất dại khờ.